<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>KhamPha360.Com&#187; Tình Yêu</title>
	<atom:link href="http://www.khampha360.com/category/tinh-yeu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.khampha360.com</link>
	<description>Cùng Khám Phá Những Điều Tuyệt Diệu Của Cuộc Sống</description>
	<lastBuildDate>Sun, 09 Oct 2011 01:36:29 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3</generator>
		<item>
		<title>Thích sống thử… từ chối cưới</title>
		<link>http://www.khampha360.com/thich-song-thu%e2%80%a6-tu-choi-cuoi-398.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/thich-song-thu%e2%80%a6-tu-choi-cuoi-398.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 09 Oct 2011 01:14:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[bao]]></category>
		<category><![CDATA[gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[gioi tre song thu]]></category>
		<category><![CDATA[hon nhan]]></category>
		<category><![CDATA[song thu]]></category>
		<category><![CDATA[Thích sống thử… từ chối cưới]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu gioi tre]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=398</guid>
		<description><![CDATA[Anh đề nghị hai đứa dọn về chung sống với nhau&#8230; nhưng khi tôi đề cập đến chuyện cưới xin thì anh luôn tìm ra mọi lý do để từ chối làm đám cưới Kính gửi Bạn trẻ cuộc sống! Tôi năm nay 24 tuổi, hiện đang làm kế toán tại một công ty quảng... <a href="http://www.khampha360.com/thich-song-thu%e2%80%a6-tu-choi-cuoi-398.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Anh đề nghị hai đứa dọn về chung sống với nhau&#8230; nhưng khi tôi đề cập đến<br />
chuyện cưới xin thì anh luôn tìm ra mọi lý do để từ chối làm đám cưới</p>
<p>Kính gửi Bạn trẻ cuộc sống!</p>
<p>Tôi năm nay 24 tuổi, hiện đang làm kế toán tại một công ty quảng cáo nhỏ.<br />
Công việc dù không mấy vất vả nhưng đồng lương cũng đủ để tôi trang trải chi phí<br />
thường ngày.</p>
<p>Cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa và hạnh phúc hơn khi có anh bên cạnh. Chúng<br />
tôi quen nhau đã hơn hai năm và tình cảm hai đứa cũng trở nên khăng khít, gắn bó<br />
hơn. Có thể cuộc sống xa gia đình, lại thiếu thốn tình cảm nên anh đã trở thành<br />
chỗ dựa vững chắc, và có thể nói là duy nhất của tôi.</p>
<p>Những lúc tôi vui hay gặp phải những chuyện buồn, khó khăn trong cuộc sống<br />
thì anh luôn kịp thời có mặt để an ủi, động viên tôi vượt qua những sóng gió của<br />
cuộc đời. Cũng chính vì thế nên khi anh ngỏ lời <strong>sống thử</strong>, tôi<br />
đã đồng ý để anh dọn qua chung sống với tôi. Anh cũng là người xa quê như tôi<br />
nên khi hai đứa sống cùng một nhà, chúng tôi chia sớt được với nhau rất nhiều<br />
điều  trong cuộc sống.</p>
<p>Hai bên gia đình cũng đều biết mối quan hệ của chúng tôi nhưng lại không biết<br />
chúng tôi đã chung sống với nhau như vợ chồng. Cho tới một ngày, trong lúc gọi<br />
điện về nhà cho mẹ, tôi đã sơ ý nói ra chuyện <em>sống thử</em> cùng anh với mẹ.<br />
Những tưởng mẹ tôi sẽ nổi giận và cho tôi một trận tơi bời… nhưng không ngờ<br />
chính mẹ lại là người chia sẻ với tôi rất nhiều điều trong cuộc sống chồng vợ.<br />
Cứ thế, tôi đã ngoan ngoãn trả lời những câu hỏi của mẹ không một chút lưỡng lự…<br />
và điều tôi rất vui là mẹ không trách cứ, mắng nhiếc gì tôi mà ngược lại, mẹ đã<br />
động viên, khuyên răn và chỉ cho tôi những điều hay lẽ phải trong cuộc sống gia<br />
đình. Chính những lời động viên chân thành và sự ủng hộ của mẹ đã khiến tôi cảm<br />
thấy ấm lòng và nhẹ nhõm hơn.</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/news/2011-10-07/1317974232-song-thu-1.jpg" alt="Thích sống thử… từ chối cưới, Bạn trẻ - Cuộc sống, song thu, tinh yeu, hon nhan, gia dinh, gioi tre song thu, tinh yeu gioi tre, bao" width="500" height="351" /></p>
<p>Tôi phải<br />
làm sao để thuyết phục anh làm đám cưới? (Ảnh minh họa)</p>
<p>Trước đây, chúng tôi cũng đã có những dự định cho tương lai của hai đứa, rằng<br />
khi nào công việc ổn định, chúng tôi sẽ làm đám cưới, sẽ có những đứa con ngoan<br />
và một gia đình hạnh phúc… nhưng dù sao thì đó cũng chỉ là “tính” thôi, chứ chưa<br />
bao giờ chúng tôi có kế hoạch cho đám cưới của mình.</p>
<p>Một hôm, tôi nhận được điện thoại của mẹ… vẫn cái giọng nói đầy tình cảm ấy<br />
nhưng không hiểu sao trong lòng tôi cảm thấy lo lắng và bất an. Và thật đúng như<br />
những gì tôi cảm nhận, mẹ giục tôi về quê để làm đám cưới gấp và mẹ cũng nhắc<br />
tôi nhớ bảo anh nói với gia đình nhà trai để tổ chức đám cưới càng sớm càng tốt.<br />
Thế nhưng, khi tôi đề cập với anh chuyện cưới hỏi thì anh lại tìm đủ mọi chuyện<br />
để tránh né chuyện cưới xin của mình.</p>
<p>Dù đã nói chuyện với anh rất nhiều về việc cưới xin của hai đứa nhưng anh vẫn<br />
luôn tìm mọi lý do để lảng tránh chuyện đó. Nhiều lúc, tôi không thể hiểu và<br />
biết được anh đang muốn gì nữa? Anh nói anh yêu tôi, không thể sống thiếu tôi&#8230;<br />
vậy tại sao khi nói đến chuyện cưới xin, anh lại tránh né như vậy?</p>
<p>Tôi thật sự không muốn anh nghĩ là tôi và gia đình tôi ép buộc anh làm đám<br />
cưới… nhưng với suy nghĩ và bản năng của người phụ nữ thì tôi lại không thể cứ<br />
nói mãi với anh về chuyện cưới xin này được. Bây giờ gia đình tôi đang thúc giục<br />
làm đám cưới, còn trong lòng tôi thì lo lắng như có lửa đốt… vậy mà anh vẫn dửng<br />
dưng như không có chuyện gì xảy ra?</p>
<p>Giờ đây, tôi phải làm thế nào để có thể được lòng cả mẹ vẫn người yêu của<br />
mình?</p>
<p>T. Lê (24H.COM.VN)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/thich-song-thu%e2%80%a6-tu-choi-cuoi-398.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cho bạn thân &#8220;bẫy&#8221; chồng</title>
		<link>http://www.khampha360.com/cho-ban-than-bay-chong-394.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/cho-ban-than-bay-chong-394.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 09 Oct 2011 01:12:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[ban than yeu chong]]></category>
		<category><![CDATA[bao]]></category>
		<category><![CDATA[Cho bạn thân "bẫy" chồng]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen gia dinh]]></category>
		<category><![CDATA[ga chong cho ban than]]></category>
		<category><![CDATA[gai hu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=394</guid>
		<description><![CDATA[ô ta đến nhà tôi nhiều lần, lần nào cũng với những chiếc váy ngắn cũn cỡn và cố tình cười cợt, động chạm vào chồng tôi. Các bạn ạ, rất khó khăn tôi mới dám kể lại câu chuyện này. Vì khi nhắc tới nó, là tôi phải tự đối mặt với những dằn... <a href="http://www.khampha360.com/cho-ban-than-bay-chong-394.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>ô ta đến nhà tôi nhiều lần, lần nào cũng với những chiếc váy ngắn cũn cỡn và cố<br />
tình cười cợt, động chạm vào chồng tôi.</p>
<p>Các bạn ạ, rất khó khăn tôi mới dám kể lại câu chuyện này. Vì khi nhắc tới<br />
nó, là tôi phải tự đối mặt với những dằn vặt từ sâu thẳm tim mình.</p>
<p>Ngày tôi đến khóc như mưa như gió với Hoàng là khi bào thai trong bụng tôi đã<br />
được 7 tuần. Đó là kết quả của sự điên cuồng muốn giành lấy anh ta – người yêu<br />
lúc đó của tôi – khỏi tay những cô gái khác. Tôi nghĩ, một đứa con đủ níu kéo<br />
một gã đàn ông. Không ngờ, anh ta rũ tôi như chán một thứ đồ chơi đã hết “date”.<br />
Hoàng, người âm thầm yêu tôi, và cũng là người bạn khác giới tôi cho là tốt nhất<br />
và đáng tin nhất trong số bạn bè đại học, đã bao lần khuyên tôi bỏ gã đàn ông<br />
tồi tệ đó đi. Rồi cũng là Hoàng, đau đớn nhìn tôi vật vã chạy theo anh ta và dấn<br />
sâu vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng.</p>
<p>Tôi không biết tìm ai để khóc ngoài Hoàng lúc này. Và rồi, chính Hoàng chứ<br />
không phải là người yêu tôi đưa tôi đi bỏ sinh linh trong bụng mình. Tôi đã gần<br />
như tuyệt vọng, gần như mất niềm tin vào tình yêu, thì Hoàng lại là người khiến<br />
tôi choáng váng, khi anh nói muốn cưới tôi, vì anh luôn yêu và sẵn sàng bước qua<br />
mọi chuyện cũ của tôi để có tôi làm vợ!</p>
<p>Mặc cho tôi ra sức từ chối, nhưng anh vẫn quyết. Và đám cưới diễn ra. Tôi<br />
hoang mang rối trí, nhưng tôi đã không thể từ chối, vì một đứa con gái như tôi<br />
làm gì còn chỗ dựa nào tốt hơn anh nữa! Ngày tôi về làm vợ Hoàng, nấu bữa cơm<br />
đầu tiên cho chồng, bưng bát lên mà thấy nước mắt cứ trào ra. Tổ ấm là thế này<br />
đây, không giống bất cứ thứ gì tôi hình dung suốt quãng thời gian tôi đâm đầu<br />
theo kẻ chỉ coi tôi như thú vui miễn phí. Tôi hận mình nông cạn. Tôi thấy đau<br />
buốt tâm can vì nghĩ tới lần đầu tiên của mình – như cách mà mẹ tôi khi còn sống<br />
vẫn gọi là “khoảnh khắc thần thánh của con gái” – đã không thể dành trọn cho<br />
chồng. Tiếc là tôi phung phí nó cho kẻ chẳng ra gì. Tôi thậm chí còn bị hắn lừa<br />
đời con gái bằng mấy viên thuốc lắc mà chẳng hay biết, tỉnh dậy chỉ thấy ê chề<br />
và đau đớn. Có lần, anh ta còn rủ tôi “bay và vui” chung cùng mấy thằng bạn, vậy<br />
mà tôi cũng điên cuồng hiến mình cho chúng. Càng hận mình tôi càng khóc, chồng<br />
tôi cứ thế vừa ngồi lau nước mắt cho vợ, vừa dỗ vợ ăn cơm.</p>
<p>Đêm đầu tiên gần gũi nhau, Hoàng dù biết tôi không còn nguyên vẹn nữa, nhưng<br />
vẫn nhẹ nhàng, cẩn thận nâng niu thân thể tôi. Một phần cũng bởi tôi là người<br />
phụ nữ đầu tiên của anh. Tôi nhìn cách anh lúng túng cởi từng cái khuy áo, khuôn<br />
mặt vừa hồi hộp, vừa khao khát khi tôi bắt đầu gỡ giúp anh những thứ vướng víu<br />
trên người mà lòng thấy thương chồng mình vô hạn. Anh ghì lấy vai tôi, ngậm lấy<br />
vành tai, thì thầm nói lời yêu trong từng hơi thở. Lúc ấy, tôi thấy mình thật<br />
xấu xa, không ra gì. Tôi còn gì để cho chồng tôi? Chẳng còn gì với một quá khứ<br />
chơi bời, thác loạn đến bệnh hoạn…</p>
<p>Sống bên Hoàng, tôi cảm nhận rõ yêu thương anh dành cho tôi. Tôi như biến đổi<br />
hoàn toàn, thu mình về làm một cô vợ ngoan ngoãn và nỗ lực chiều chồng bằng tất<br />
cả khả năng của mình. Tôi nghĩ chồng tôi xứng đáng được như thế, và tôi cũng cần<br />
một cuộc sống mới để lấp dần những ngày tháng làm điên loạn với lũ bạn bè của gã<br />
người yêu cũ mà tôi không muốn nghĩ đến. Chồng tôi tránh những câu hỏi dò xét về<br />
vợ mình, còn tôi thì mỗi lần cùng anh đi dự một đám cưới, thăm một đứa bạn mới<br />
sinh con, lại chạnh lòng ước giá mình mang được cho chồng cảm giác trong trẻo<br />
ban đầu như những cặp đôi kia đang có…</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/news/2011-10-08/1318064038-bo-nhu-chong-1.jpg" alt="Cho bạn thân &quot;bẫy&quot; chồng, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen gia dinh, ban than yeu chong, ga chong cho ban than, gai hu, bao" width="500" height="344" /></p>
<p>Phải làm<br />
sao để lòng tôi hết day dứt bây giờ? (Ảnh minh họa)</p>
<p>Chính bởi những ám ảnh ấy mà tự dưng tôi nảy ra trong đầu ý định bù đắp cho<br />
anh, để anh được thoải mái với nhiều cô gái khác ngoài tôi. Tôi muốn anh được<br />
thử với những cô gái có kinh nghiệm chiều chuộng, bởi dù rất cố gắng nhưng tôi<br />
không thể chiều anh theo kiểu một “gái hư”, sự thuần thục ấy nhắc tôi nhớ quá<br />
khứ.</p>
<p>Tôi liên hệ lại với một cô bạn dân chơi, cô nàng này nhiều lần trước đây gạ<br />
tôi cho cô “check” anh, vì tôi từng giới thiệu anh là một ông bạn còn “zin”.<br />
Điều đó khiến cô ta bị kích thích! Bây giờ, cô ta lại hớn hở với ý tưởng “cơi<br />
nới cho chồng” của tôi. Cô ta bảo: “<em>Yên tâm, trai nào chẳng ham của lạ, bạn<br />
cứ thoải mái như thế chính ra lại được chồng yêu. Khỏi nghĩ ngợi nhiều, cứ để<br />
đấy tôi “dạy” chồng hộ cho!</em>”.</p>
<p>Cô ta đến nhà tôi nhiều lần, lần nào cũng với những chiếc váy ngắn cũn cỡn và<br />
cố tình cười cợt, động chạm vào chồng tôi. Anh cũng rất tự nhiên, không e ngại.<br />
Tôi thấy buồn, nhưng vờ làm ngơ đi. Tối hôm ấy, cô ta đến vào bữa cơm, mang theo<br />
rượu và đồ nhậu. Chúng tôi vui vẻ ngồi ăn cùng nhau. Rồi cô ấy mượn cớ say, xin<br />
phép ở lại qua đêm cùng vợ chồng tôi. Khi đó chồng tôi đã đi nằm trước, cô ấy cố<br />
tình lảo đảo, chỉ mặc đồ lót bước ra khỏi phòng vệ sinh và ngả luôn xuống giường<br />
nằm cạnh anh. Tôi vờ đi lấy khăn ướt lau mặt cho cô, tắt đèn phòng để chỉ còn<br />
ánh sáng tối mờ mờ, tôi mở cửa chạy ra ngoài, ra vẻ như đi vứt rác.</p>
<p>Tôi xách túi đồ bỏ lủi thủi đi trên phố, đầu óc quay cuồng. Tôi không biết<br />
mình làm gì nữa. Cô nàng tôi “nhờ” quá dạn dĩ và sành sỏi, cô ấy thừa sức quyến<br />
rũ một anh chàng không có kinh nghiệm nhiều như chồng tôi. Sức nóng và sự cuồng<br />
nhiệt từ thân thể phụ nữ đã cố tình buông lơi kia, làm sao anh cưỡng được… Tôi<br />
cứ vừa đi, vừa nghĩ đủ thứ.</p>
<p>Khi đẩy cửa vào, giật mình thấy chồng ngồi ngủ gà ngủ gật ở góc sàn phòng<br />
khách. Tiếng chân tôi đánh thức anh dậy, anh lật đật chạy lại: “<em>Vợ đi đâu<br />
đấy, anh tưởng vợ dọn trong bếp, không thấy nên đang định đi tìm!”. </em>Tôi cứ<br />
đứng giữa cửa, nước mắt giàn giụa. Anh sững lại, vì anh quá hiểu tôi, nên có lẽ<br />
anh nhận ra chuyện gì đang quay cuồng trong đầu tôi. Chồng tôi bước lại, ôm tôi<br />
rất chặt. Anh không nói, chỉ đưa tôi khăn ăn để lau nước mắt…</p>
<p>Có thể bạn bảo tôi đang làm những trò quá sức ngu xuẩn, nhưng tôi không sao<br />
vứt ra khỏi đầu những ám ảnh về quá khứ. Tôi vẫn luôn thấy mình không xứng đáng<br />
với anh. Tôi cứ nghĩ một ngày nào đó, quá khứ ghê gớm của tôi sẽ sống lại trong<br />
anh, làm anh day dứt và đau đớn. Rồi anh sẽ bỏ tôi và tôi chỉ còn lại một mình…<br />
Nhiều đêm, tôi bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng. Tôi nhìn chồng ngủ hiền lành mà<br />
ứa nước mắt…</p>
<p>Hãy giúp tôi với, làm sao để lòng tôi hết day dứt bây giờ?</p>
<p><em>(Linh_lt@&#8230;)</em></p>
<p>(Theo 2! Đẹp)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/cho-ban-than-bay-chong-394.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Khổ sở vì người cũ ve vãn chồng sắp cưới</title>
		<link>http://www.khampha360.com/kho-so-vi-nguoi-cu-ve-van-chong-sap-cuoi-390.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/kho-so-vi-nguoi-cu-ve-van-chong-sap-cuoi-390.html#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 09 Oct 2011 01:04:37 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[bao]]></category>
		<category><![CDATA[chong sap cuoi]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[Khổ sở vì người cũ ve vãn chồng sắp cưới]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi cu]]></category>
		<category><![CDATA[tinh cu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=390</guid>
		<description><![CDATA[Anh không bao giờ quên được hình ảnh vợ không một mảnh vải che thân, ngủ say sưa và mãn nguyện trong vòng tay một người đàn ông lạ, ngay trên giường ngủ của vợ chồng anh&#8230; Tôi và anh đã lên kế hoạch hôn nhân đến 3 lần, rồi lại trì hoãn. Tôi cũng... <a href="http://www.khampha360.com/kho-so-vi-nguoi-cu-ve-van-chong-sap-cuoi-390.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Anh không bao giờ quên được hình ảnh vợ không một mảnh vải che thân, ngủ say sưa<br />
và mãn nguyện trong vòng tay một người đàn ông lạ, ngay trên giường ngủ của vợ<br />
chồng anh&#8230;</p>
<p>Tôi và anh đã lên kế hoạch hôn nhân đến 3 lần, rồi lại trì hoãn. Tôi cũng<br />
không biết sẽ còn trì hoãn đến bao giờ nữa. Vấn đề không phải ở anh. Anh thật<br />
lòng yêu tôi, thật lòng muốn gắn bó với tôi nhưng tôi thì không sao bước ra khỏi<br />
cái bóng của cuộc hôn nhân anh từng có.</p>
<p>Vợ cũ của anh là một cô gái rất đẹp, thông minh và ngọt ngào. Anh không giấu<br />
tôi bất cứ điều gì về cô ấy, về cuộc sống rất đáng mơ ước của hai người trước<br />
đây. Anh từng yêu và tôn thờ vợ, nhưng tất cả sụp đổ khi anh phát hiện cô ấy<br />
phản bội mình sau 3 năm chung sống. Anh không bao giờ quên được hình ảnh vợ<br />
không một mảnh vải che thân, ngủ say sưa và mãn nguyện trong vòng tay một người<br />
đàn ông lạ, ngay trên giường ngủ của vợ chồng anh, khi cô ấy không ngờ nổi<br />
chuyến bay của anh thay đổi và về sớm hơn dự kiến nửa ngày.</p>
<p>Anh không tin nổi vào mắt mình nữa. Vợ anh bấn loạn, cô ấy không muốn mất<br />
anh, cầu xin anh tha thứ. Cô ấy đã khóc không biết bao nhiêu nước mắt, mong anh<br />
cho cô ấy một cơ hội để giữ anh lại. Dù đau đớn, nhưng vì thương vợ, anh cắn<br />
răng chịu đựng. Hằng đêm khi nằm bên cô ấy, anh cố gắng nhưng vẫn không thể nào<br />
chạm được tay vào vợ, những cảm giác khủng khiếp ngày hôm đó lại ùa về khiến anh<br />
rùng mình và bật dậy ra sân hút thuốc. Anh không bao giờ mắng hay nói cô ấy một<br />
câu gì liên quan đến chuyện cũ, nhưng sự im lặng của anh lại càng khiến cô sợ<br />
hãi.</p>
<p>Cuộc sống căng như dây đàn kéo dài thêm được nửa năm, nhưng cuối cùng, anh<br />
quyết định để mọi thứ kết thúc khi mà – như anh nói với tôi – là để vợ chồng vẫn<br />
còn sự tôn trọng nhất định dành cho nhau. Đến lượt vợ anh đau đớn, vì cô đã nghĩ<br />
sẽ có cơ hội để làm lại, vì cô chưa bao giờ hết yêu anh. Nhưng anh thì khác.<br />
Tình yêu đã chết không thể sống lại được, dù chưa bao giờ anh nghĩ vợ cũ của anh<br />
là một kẻ tệ bạc.</p>
<p>Rồi chúng tôi yêu nhau khi mà mọi thủ tục của anh và chị đã hoàn tất. Với<br />
anh, tôi chưa bao giờ có suy nghĩ mình đang yêu và sắp cưới một người đàn ông đã<br />
qua một lần đò. Mỗi khi bên anh tôi chỉ muốn thời gian ngừng lại, để tôi được<br />
tận hưởng cảm giác có một người đàn ông che chở, ôm ấp. Tôi và anh, cả hai đâu<br />
phải mới yêu lần đầu, vậy mà cứ ôm tôi, là tim anh như tăng nhịp đập, máu nóng<br />
dồn lên trán anh. Tôi yêu cảm giác khi anh ghì chặt tôi đến nghẹt thở, vội vã,<br />
cuống quýt với nhau bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Có lúc, tôi tiễn anh xuống<br />
bãi gửi xe chung cư tôi ở, vậy mà anh đột ngột kéo tuột tôi vào ôtô khi tôi vừa<br />
định hôn tạm biệt anh. Tôi chới với chống cự, rồi đuối dần, và ngợp vào những<br />
cái hôn nóng bỏng, khao khát lên cổ, lên ngực rồi trượt dần xuống thân thể tôi<br />
như bị giữ chặt và đang run lên một cách khó kiểm soát…</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/news/2011-10-08/1318065935-nguoi-cu-1.jpg" alt="Khổ sở vì người cũ ve vãn chồng sắp cưới, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, chong sap cuoi, tinh cu, nguoi cu, bao" width="500" height="359" /></p>
<p>Đã ba lần<br />
tôi từ chối đám cưới chỉ vì người cũ của anh (Ảnh minh họa)</p>
<p>Anh muốn tôi dọn về ở với anh, nhưng vì anh ở cùng cha mẹ, nên tôi thấy không<br />
tiện. Dù chúng tôi yêu nhau nghiêm túc và hợp pháp, nhưng tôi vẫn chưa thể chính<br />
thức là vợ anh. Và thêm một lý do nữa, đó là vợ cũ của anh vẫn thường xuyên ghé<br />
thăm bố mẹ anh! Tôi không muốn, nhưng không thể làm gì khác. Chị ấy là con dâu<br />
cũ của họ, thậm chí họ yêu quý chị còn hơn cả con trai mình.</p>
<p>Chị vẫn chăm sóc mẹ chồng cũ, vẫn lo dọn dẹp nhà cửa cho ông bà, vẫn tiện bữa<br />
thì nấu cơm rồi cùng ông bà ăn cơm… Đã biết bao lần cha mẹ anh bảo anh cho chị<br />
thêm một cơ hội, ai chẳng có lúc nhẹ dạ, sai lầm. Anh im lặng không nói. Chị chủ<br />
động gọi cho tôi. Tôi nhận lời gặp chị tại một quán cà phê, sững người khi chị<br />
khóc và nắm chặt tay tôi: “<em>Chị không có quyền cầu xin em, chị biết chị có<br />
tội, nhưng chị còn yêu anh ấy nhiều lắm, em cho chị một cơ hội trở lại với anh<br />
ấy. Em còn trẻ, còn rất nhiều lựa chọn. Chị xin em…”.</em></p>
<p>Tôi có quyền từ chối chị ấy, có quyền nói với chị rằng tôi cũng yêu anh biết<br />
bao, cũng cần có anh biết bao. Tôi chỉ là người đến sau, nhưng tôi không phá vỡ<br />
hạnh phúc của ai cả. Tôi ước gì mình có thể mạnh mẽ hơn. Tôi cũng ước giá mà chị<br />
ấy nanh nọc, ghê gớm hay trơ tráo thì đã ra một lẽ khác. Đằng này, càng biết hơn<br />
về chị, tôi càng thấy chị cũng đáng thương. Chị cũng là người phụ nữ như tôi,<br />
cũng dễ xiêu lòng bởi những cám dỗ. Và hơn hết, tôi thấy chị yếu đuối và tội<br />
nghiệp. Đó là lần đầu tôi từ chối đề nghị hôn nhân từ anh…</p>
<p>Chị vẫn thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi. Đọc tin nhắn, tôi vẫn thấy mình như<br />
người có lỗi, dù tôi chẳng làm điều gì sai trái cả. Tôi không còn đủ can đảm để<br />
gặp chị, vì gặp rồi tôi lại thấy lòng mềm yếu. Và anh lại phải mất bao thời gian<br />
để động viên tôi, để nói cho tôi hiểu rằng anh không còn tình cảm với chị nữa.<br />
Người anh muốn gắn bó suốt cuộc đời còn lại là tôi. Tôi cố tình không chịu hiểu.<br />
Cố tình khuyên anh hãy cho chị thêm một cơ hội, rồi thời gian sẽ xóa đi lỗi lầm,<br />
thì anh khóc. Lòng tôi đau quặn lại. Anh bảo: <em>“Người ta không dễ dàng quên<br />
đi cái nghĩa vợ chồng, nhưng tình yêu thì đã chết. Em có thể sống nốt cuộc đời<br />
này với người mà em mãi mãi không thể yêu lại được không?”</em>.</p>
<p>Tôi biết vợ cũ của anh đã gặp anh vài lần để mong tìm lại ở anh một cảm giác<br />
tiếc nhớ kỷ niệm cũ. Chị sống một mình, buồn hiu hắt kể từ khi tòa công nhận đơn<br />
ly hôn. Có lần chị uống rượu say khướt ở quán, rồi ngất xỉu, người ta gọi cho<br />
anh – số máy mà chị vẫn lưu với tên gọi “Chồng yêu”. Anh đến đưa chị về. Đêm ấy,<br />
chị nửa tỉnh, nửa say níu giữ anh ở lại, nhưng anh vẫn đi, sau khi đã để chị ngủ<br />
yên.</p>
<p>Rồi anh gọi điện xin lỗi tôi. Anh bảo việc này anh không muốn. Tôi vừa thấy<br />
buồn vừa thấy tủi thân đến khó hiểu. Thêm một lần nữa tôi từ chối hôn nhân với<br />
anh. Tôi xin đi công tác 1 tháng, để trốn chạy khỏi anh, trốn chạy cả việc chứng<br />
kiến chị vẫn đang giữ một vai trò vô hình rất lớn trong gia đình của anh. Càng<br />
đi xa, tôi càng nhớ anh nhiều hơn. Rồi mọi cố gắng trốn chạy của tôi vô nghĩa<br />
cả, khi mà một buổi sáng, anh xách vali đứng trước cửa phòng khách sạn tôi ở,<br />
môi tái nhợt và ướt lướt thướt. Anh mất cả đêm để tìm địa chỉ của tôi. Lòng tôi<br />
mềm nhũn lại, chúng tôi ôm lấy nhau, cả hai đều khóc, rồi tôi giúp anh sưởi ấm<br />
bằng những vuốt ve, những cơn mưa môi hôn nồng nàn, khao khát suốt những tháng<br />
ngày xa cách. Chiếc váy ngủ mỏng tang của tôi thấm vào thân thể anh ướt rượt và<br />
lành lạnh làm tôi bị kích thích đến kỳ lạ. Tôi miên man trong suy nghĩ không thể<br />
mất anh, vì tôi yêu anh nhiều, nhiều lắm…</p>
<p>Nhưng khi chúng tôi trở lại thành phố thì sự thực lại khiến tôi muốn mình<br />
biến mất. 12 giờ đêm, tôi nhận được điện thoại của anh. Anh đứng ngoài ban công,<br />
giọng như đã lạc đi: “<em>Anh cầu xin em đừng gác máy. Hãy nghe anh nói, anh chỉ<br />
yêu một mình em thôi, đừng bỏ anh, đừng để anh yếu đuối mà quyết định điều gì<br />
sai lầm vào lúc này…”.</em> Tôi bàng hoàng, thì ra chính mẹ anh đã giữ chị ngủ<br />
lại nhà anh, tại phòng cũ của hai vợ chồng trong mấy ngày anh đi vắng. Anh về,<br />
họ chạm mặt nhau khi chị chỉ quấn chiếc khăn bông trên người bước ra từ phòng<br />
tắm. Anh lúng túng. Chị nhìn anh với ánh mắt tha thiết, yêu thương. Anh cố nén<br />
một hơi dài, hai người cứ thế quanh quẩn trong phòng. Rồi chị nằm xuống, mặt<br />
quay về phía tường. Chị bảo: “<em>Anh đừng coi em như người ngoài, được không<br />
anh?”</em>. Không gian như lắng đọng lại, khi chị bước đến ôm anh từ sau lưng.<br />
Anh cảm nhận thấy đôi vai và khuôn ngực ấm nóng của chị rung lên và những giọt<br />
nước mắt nóng hổi thấm vào lưng áo anh. Anh lặng lẽ bảo chị đi nghỉ đi cho đỡ<br />
mệt. Rồi anh cứ thế ra ban công đứng gọi điện cho tôi.</p>
<p>Chị vẫn còn trở mình trên giường, chờ đợi anh dù chỉ là một chút rung động<br />
đàn ông hiếm hoi. Tôi nghe như nuốt từng lời của anh, thấy choáng váng vì tình<br />
huống này. Tôi không dám tin rằng chồng sắp cưới của tôi lại đang ở chung phòng<br />
với vợ cũ. Phải làm gì bây giờ? Giọng anh trở nên day dứt và quyết liệt: <em>“Em<br />
phải nghe anh, phải tin anh. Em hãy giúp anh với. Hãy nói chuyện với anh hết đêm<br />
nay để anh không làm điều gì phải ân hận. Anh xin em đấy.” </em>Chúng tôi cứ nói<br />
chuyện như thế, với những câu chuyện rời rạc trong tiếng gió, tiếng hơi thở dồn<br />
dập chống lại không gian đêm lạnh buốt của anh.</p>
<p>5 rưỡi sáng, tôi mệt nhoài tắt máy. Chỉ nửa tiếng sau anh đã có mặt ở nhà<br />
tôi. Chúng tôi nằm ôm nhau không ai nói. Tôi thương anh đến nghẹt thở, nhưng<br />
không hiểu mình nên làm gì để thoát khỏi tình cảnh này. Làm sao gia đình anh<br />
chấp nhận tôi khi họ còn yêu thương vợ cũ của anh nhường ấy? Liệu anh có đủ bản<br />
lĩnh để vượt qua nghĩa vợ chồng trước đây không? Xin hãy giúp tôi với, tôi mơ<br />
ước có một đám cưới với người đàn ông tôi yêu, mà sao giờ tôi lại sợ hãu với nó<br />
đến như thế?</p>
<p><em>(teddy_girl36@&#8230;)</em></p>
<p>(Theo 2! Đẹp)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/kho-so-vi-nguoi-cu-ve-van-chong-sap-cuoi-390.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chồng thu phí vợ ngoại tình</title>
		<link>http://www.khampha360.com/chong-thu-phi-vo-ngoai-tinh-370.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/chong-thu-phi-vo-ngoai-tinh-370.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 23:44:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Chồng thu phí vợ ngoại tình]]></category>
		<category><![CDATA[ly hon]]></category>
		<category><![CDATA[Ngoai tinh]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi yeu cu]]></category>
		<category><![CDATA[phan boi]]></category>
		<category><![CDATA[vo chong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=370</guid>
		<description><![CDATA[Mặt chị xám ngoét, trong khi chồng chị điềm nhiên, bước tới xòe tay xin 50.000 đồng gọi là “phí ngoại tình”. Chìa tay thu “phí ngoại tình” của vợ Tốt nghiệp đại học với tấm bằng khá, chị nhanh chóng tìm được một công việc vừa đúng ngành học mà lương thưởng cũng khá.... <a href="http://www.khampha360.com/chong-thu-phi-vo-ngoai-tinh-370.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mặt chị xám ngoét, trong khi chồng chị điềm nhiên, bước tới xòe tay xin 50.000<br />
đồng gọi là “phí ngoại tình”.</p>
<p><strong>Chìa tay thu “phí ngoại tình” của vợ</strong></p>
<p>Tốt nghiệp đại học với tấm bằng khá, chị nhanh chóng tìm được một công việc<br />
vừa đúng ngành học mà lương thưởng cũng khá. Cũng tại đây, chị gặp anh, người<br />
chồng hiện tại. Cả công ty đều vun vén cho anh chị. Mỗi lần nhìn thấy hai người<br />
sánh bước bên nhau, ai cũng tấm tắc khen, anh chị đúng là một đôi trời sinh. Khi<br />
ấy, anh là một chàng trai 28 tuổi, tài giỏi, thân thiện, còn chị là một cô gái<br />
24 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp và đầy hoài bão.</p>
<p>Sau gần hai năm yêu nhau, anh chị quyết định làm đám cưới. Sau khi kết hôn<br />
vài tháng, anh chủ động xin nghỉ làm ở cơ quan để thành lập công ty riêng. Là<br />
người năng động, giỏi giang và hay gặp may trong làm ăn nên công việc của chồng<br />
chị ngày một khá lên. Chị cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời khi<br />
công việc dù có bận rộn đến đâu anh cũng chưa bao giờ phải để vợ buồn tủi một<br />
mình. Sự cưng chiều, quan tâm của anh khiến chị ngày càng vui vẻ, trẻ trung,<br />
xinh đẹp hơn cả thời con gái.</p>
<p>Rồi chị có thai và sinh cho anh một bé gái xinh xắn. Từ khi có con, chồng chị<br />
càng quan tâm đến vợ hơn. Anh hết lòng lo lắng, chăm sóc cho con nhỏ. Tiếng cười<br />
của trẻ nhỏ càng khiến không khí ngôi nhà ngày càng thêm phần náo nhiệt. Anh ra<br />
dáng là một người chồng, người cha đảm đang khi nựng con, chiều vợ rất khéo.</p>
<p>Song cuộc sống hạnh phúc như trong mơ đó chỉ duy trì được sáu năm. Nhờ công<br />
việc kinh doanh phát đạt của chồng, vợ chồng chị trở nên giàu có, tiền tiêu<br />
không hết. Chồng chị với tham vọng lớn ngày càng bị cuốn vào công việc làm ăn,<br />
đồng nghĩa với bữa cơm gia đình dường như không bao giờ đầy đủ cả hai. Chị dù<br />
bận con nhỏ, dù kinh tế dư dả nhưng vẫn nhất quyết đi làm ở cơ quan vì chán cảnh<br />
ở nhà lo chuyện bếp núc, lại càng không muốn mang tiếng ăn bám chồng. Chồng chị<br />
thì bận công việc, đi miết tối ngày, có khi cả tuần mới về nhà thăm vợ con được<br />
vài giờ đồng hồ.</p>
<p>Chuyện chăn gối của cả hai vợ chồng cũng trở nên thưa thướt, lạnh lẽo. Vợ<br />
chồng thì ít khi có dịp gần gũi, lần nào anh cũng nhanh nhanh chóng chóng coi<br />
như làm cho xong nghĩa vụ. Nhiều lần chị lo lắng tưởng anh bị bệnh thì anh chỉ<br />
nói do bận rộn công việc và mệt mỏi mà thôi.</p>
<p>Chị là người sống tình cảm. Từ khi quen anh ấy, chị quen được quan tâm, cưng<br />
chiều nay đột nhiên bị chồng đối xử lạnh nhạt chị thấy trong lòng trống rỗng vô<br />
cùng. Đúng lúc ấy, người yêu cũ còn độc thân của chị từ nước ngoài trở về. Thời<br />
gian rảnh rỗi, anh này thường xuyên, mời chị đi cà phê, tâm sự trò chuyện. Dù<br />
biết chị đã có gia đình và con nhỏ nhưng anh vẫn không thể ngăn bản thân mình<br />
quan tâm đến chị, đặc biệt là khi cuộc sống hôn nhân của chị đang có nhiều rắc<br />
rối. Lúc đầu chị đón nhận người yêu cũ một cách dè dặt, nhưng mỗi khi về đến<br />
nhà, nhìn thấy chồng tảng lờ mình, chị lại trỗi dậy sự sánh giữa chồng và người<br />
yêu cũ.</p>
<p>Thế rồi, chị dần dần chấp nhận tình cảm của người yêu cũ như một điều… tất<br />
yếu. Người yêu cũ xuất hiện đúng lúc như cơn mưa rào, giữa ngày hạn hán, cuộc<br />
sống thiếu thốn tình cảm của chị bỗng trở nên đầy thi vị. Chuyện gì đến cũng<br />
phải đến, chán chồng, chị đi ngoại tình.</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/4-2011/images/2011-10-06/1317864099-thu-phi-vo-ngoai-tinh-1.jpg" alt="Chồng thu phí vợ ngoại tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Ngoai tinh, phan boi, nguoi yeu cu, ly hon, vo chong" /></p>
<p>Chị bàng hoàng<br />
không hiểu nổi hành động kỳ quặc của chồng&#8230; (ảnh minh họa)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chị hào hứng, vui vẻ với tình mới mà không biết rằng chồng mình đang cảm thấy<br />
vợ có những biểu hiện lạ. Rồi trong một lần cùng người yêu cũ vui vẻ ở khách<br />
sạn, khi bước xuống quầy lễ tân, chị sững sờ khi thấy chồng mình đang ngồi chờ<br />
dưới sảnh. Mặt chị xám ngoét, trong khi chồng chị điềm nhiên bước tới xòe tay<br />
xin thu 50.000 đồng gọi là “phí ngoại tình”. Chị bàng hoàng không hiểu nổi hành<br />
động kỳ quặc của chồng nhưng để tránh làm to chuyện giữa chốn đông người, tình<br />
nhân của chị thực hiện tất cả những gì chồng chị yêu cầu, “thanh toán” số lệ phí<br />
“hèn mọn” ấy.</p>
<p><strong>Hành hạ vợ bằng đoạn ghi âm tự thú phản bội</strong></p>
<p>Về đến nhà, khác với những gì chị nghĩ, anh không chửi mắng mà cũng chẳng<br />
đánh đập chị, anh chị lẳng lặng đặt chiếc máy ghi âm ở giữa bàn rồi nói: “Nếu cô<br />
còn muốn giữ cái gia đình này thì trình bày lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Muốn<br />
tôi tha thứ hay hành xử thế nào thì cũng nói hết vào đây”. Nói xong anh lặng lẽ<br />
đi lên gác, bỏ lại mình chị giữa phòng khách với cái máy ghi âm đã được bật sẵn.<br />
Thương con, muốn níu kéo hạnh phúc gia đình, chị nghẹn ngào nói vào băng ghi âm<br />
theo đúng yêu cầu của chồng. Chị không ngờ mình đã sa vào cái bẫy mà anh đã mưu<br />
toan sắp đặt.</p>
<p>Sau khi có đoạn băng ghi âm, chồng chị làm mọi cách để hành hạ vợ. Mỗi lần đi<br />
làm về là anh lao vào chửi rủa, túm tóc, đánh đập. Cay độc hơn anh bắt chị cởi<br />
hết quần áo, rồi nằm lên giường nghe lại đoạn băng ghi âm thú nhận chuyện ngoại<br />
tình. Mặc chị khóc lóc, van xin, anh lao vào chị như một con mãnh thú trong khi<br />
chị tê liệt cảm giác, người cứng đơ như một khúc gỗ, ánh mắt thảng thốt bàng<br />
hoàng. Thấy vợ không hưởng ứng, anh lại chửi rủa nhắc lại chuyện chị ngoại tình.<br />
Chị không ngờ một doah nhân thành đạt, một người có học thức như anh lại có thể<br />
sử dụng những từ ngữ biến thái như thế.</p>
<p>Căn nhà hạnh phúc khi xưa giờ trở thành địa ngục trần gian. Mỗi lần con đi<br />
học, trước bữa cơm, anh lại mở lại băng ghi âm để chị nghe rành rọt từng lời.<br />
Khi con xin tiền, lần nào anh cũng chỉ cho 50.000 đồng kèm theo là những từ ngữ<br />
cố ý, tựa ngàn mũi kim đâm vào tim vợ: “Con còn nhỏ nên không được tiêu tiền<br />
nhiều, con có biết mẹ con đã phải vất vả thế nào để kiếm được số tiền này không,<br />
con phải biết quý trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt của mẹ”. Anh ôm con bé hồn<br />
nhiên lễ phép sau khi nhận tiền của bố, ánh mắt đắc thắng liếc về phía chị đang<br />
đứng chôn chân ở góc nhà.</p>
<p>Việc làm của anh không chỉ diễn ra một ngày mà hầu như ngày nào cũng biến tấu<br />
linh hoạt. Anh còn bày ra nhiều quái chiêu liên quan đến con số 50.000 đồng. Chị<br />
bị ám ảnh đến mức nhiều khi đi chợ mua thức ăn, người bán hàng trả lại chị<br />
50.000 đồng chị cũng bất giác giật mình, hoảng hốt lùi lại.</p>
<p>Đã có lúc chị muốn vùng lên, chị muốn thoát khỏi cuộc sống bạo hành để làm<br />
lại tất cả nhưng anh lại hằn học: “Cô nghĩ gì nếu bố mẹ cô cùng tất cả đồng<br />
nghiệp sẽ nghe được đoạn băng này? Tòa án sẽ giao quyền nuôi con cho người mẹ<br />
ngoại tình sao?!”.</p>
<p>Không lời nào có thể nói hết được nỗi tủi nhục chị đang phải chịu đựng. Một<br />
lần lầm lỡ, chị đã mắc mưu chồng để rồi phải chấp nhận cuộc sống đầy đau khổ,<br />
nước mắt. Anh vẫn niềm nở, quan tâm chị trước mặt mọi người khiến ai cũng lầm<br />
tưởng cuộc sống của gia đình chị như đang trong mơ. Nhưng có ai biết rằng, bao<br />
lần giáp mặt nhau ở nhà là bấy nhiêu lần chị bị tra tấn tinh thần. Song chị biết<br />
ly hôn là điều không thể. Vì thể diện của gia đình, vì đứa con thơ bé mà chị<br />
phải cắn răng chịu đựng, những mong giữ được “mái ấm” gia đình đang leo lắt như<br />
ngọn đèn trước gió.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/chong-thu-phi-vo-ngoai-tinh-370.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Em &#8220;trót lỡ&#8230;&#8221; trong một lần uống say</title>
		<link>http://www.khampha360.com/em-trot-lo-trong-mot-lan-uong-say-366.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/em-trot-lo-trong-mot-lan-uong-say-366.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 23:39:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[bao]]></category>
		<category><![CDATA[Em "trót lỡ..." trong một lần uống say]]></category>
		<category><![CDATA[mang thai]]></category>
		<category><![CDATA[nguoi yeu co bo]]></category>
		<category><![CDATA[pha thai]]></category>
		<category><![CDATA[song thu]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=366</guid>
		<description><![CDATA[Em bảo rằng, cái thai trong bụng là do một lần uống quá say nên em không thể kiềm chế được bản thân mình&#8230; Kính gởi Bạn trẻ cuộc sống! Tôi là một độc giả rất hay đọc những tâm sự của các bạn trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống. Lúc trước, khi đọc... <a href="http://www.khampha360.com/em-trot-lo-trong-mot-lan-uong-say-366.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Em bảo rằng, cái thai trong bụng là do một lần uống quá say nên em không thể<br />
kiềm chế được bản thân mình&#8230;</p>
<p>Kính gởi <strong>Bạn trẻ cuộc sống</strong>!</p>
<p>Tôi là một độc giả rất hay đọc những tâm sự của các bạn trên chuyên mục Bạn<br />
trẻ cuộc sống. Lúc trước, khi đọc những câu chuyện của mọi người, tôi thường gởi<br />
những lời khuyên và góp ý chân thành tới tác giả của các bài viết. Và cũng chưa<br />
bao giờ tôi nghĩ rằng, bản thân mình có lúc lại ngồi đây để viết lên những dòng<br />
tâm sự này!</p>
<p>Thời Đại học, tôi và cô ấy quen nhau qua người bạn cùng lớp của tôi (hai<br />
người họ ở chung phòng trọ). Từ đó, chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều và<br />
cả hai đều thấy rất hợp nhau. Tình bạn của chúng tôi cũng trở nên thân thiết<br />
hơn… nhưng giữa tôi và cô ấy vẫn chỉ dừng lại ở mức bạn bè.</p>
<p>Thời gian sau đó, cô ấy có bạn trai và cậu ta cũng là một người bạn khá thân<br />
của tôi. Nhưng sau đấy thì họ chia tay vì anh chàng đó đã phản bội lại tình yêu<br />
của cô ấy. Tôi cũng được biết rằng, cô ấy đã có thai với cậu ta và tìm đến cái<br />
chết… nhưng không thành.</p>
<p>Sau khi ra trường và đi làm được một năm, trong một lần tình cờ, tôi và cô ấy<br />
lại gặp nhau. Chúng tôi hẹn nhau đi uống cà phê và sau lần đó, cô ấy thi thoảng<br />
liên lạc với tôi và thường nhờ tôi chở qua nhà người bạn của mình. Tôi cũng<br />
không ngờ rằng, qua những lần gặp gỡ đó, tôi lại nảy sinh tình cảm với cô<br />
ấy.</p>
<p>Khi tôi chủ động ngỏ lời yêu thì cô ấy đã từ chối vì lý do, <em>“Em không<br />
xứng đáng với anh… vì em không còn trong trắng nữa!”</em> nhưng đối với tôi thì<br />
điều đó không quan trọng, vì tôi yêu cô ấy, yêu con người của cô ấy chứ không<br />
phải vì cái quá khứ không mấy tốt đẹp kia.</p>
<p>Sau những lần bày tỏ tình cảm và thuyết phục cô ấy, cuối cùng chúng tôi cũng<br />
đã chính thức trở thành một đôi. Được hơn một năm yêu nhau thì chúng tôi quyết<br />
định chuyển về sống cùng nhau cho đỡ chi phí (Vì nói thật, mức lương của tôi và<br />
cô ấy cũng không cao lắm). Thời gian này, dù không có được cuộc sống sung túc<br />
nhưng chúng tôi sống rất vui vẻ, hạnh phúc.</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/news/2011-10-06/1317893629-nguoi-yeu-trot-lo-1.jpg" alt="Em &quot;trót lỡ...&quot; trong một lần uống say, Bạn trẻ - Cuộc sống, song thu, pha thai, mang thai, nguoi yeu co bo, bao, tinh yeu" width="500" height="372" /></p>
<p>Tôi rất<br />
yêu cô ấy&#8230; nhưng thật khó để tha thứ cho những lỗi lầm đó! (Ảnh minh họa)</p>
<p>Do tính chất công việc nên cô ấy phải làm theo ca. Có những ngày làm ca tối<br />
nên đến hơn 10h cô ấy mới về nhà. Cũng không ít lần cô ấy gọi điện cho tôi bảo,<br />
“<em>Anh cứ tự lo cơm nước, em phải đi liên hoan với công ty suốt đêm nay. Chắc<br />
qua trưa hôm sau em mới về được”.</em> Thấy cô ấy mệt nên tôi cũng không muốn<br />
hỏi cô ấy đi “liên hoan” ở đâu vì thật sự, tôi rất thương cô ấy và trách mình<br />
không phải là người giỏi giang để chăm lo cho cô ấy một cuộc sống đủ đầy.</p>
<p>Sống bên nhau, lúc nào tôi cũng mơ ước đến một ngày nào đó, chúng tôi sẽ có<br />
một gia đình hạnh phúc và những đứa con ngoan… mặc dù cuộc sống của chúng tôi có<br />
thể không khá giả. Thế nhưng, mọi chuyện không hề đơn giản như những gì tôi<br />
nghĩ…</p>
<p>Một hôm, tôi tình cờ phát hiện trong túi xách của cô ấy sổ khám bệnh với bệnh<br />
án là phá thai. Lúc đó, trời đất dường như đổ sụp trước mắt tôi… vì quả thật,<br />
chúng tôi vẫn thường xuyên quan hệ với nhau nhưng mỗi lần quan hệ, chúng tôi đều<br />
sử dụng biện pháp tránh thai an toàn. Vậy tại sao cô ấy lại có thai? Và vì sao<br />
cô ấy lại phải giấu diếm tôi để phá bỏ đứa con của mình?</p>
<p>Khi cô ấy đi làm về, tôi đã hỏi thẳng cô ấy về chuyện phá thai. Ban đầu cô ấy<br />
không nói gì… nhưng khi nhìn thấy sổ khám bệnh trên tay tôi, cô ấy chỉ biết khóc<br />
lóc và xin tôi tha thứ. Khi chứng kiến cảnh người yêu của mình khóc lóc, van<br />
nài, tôi cảm thấy rất đau khổ… vì thật lòng, tôi rất yêu cô ấy và mong muốn được<br />
chung sống với cô ấy suốt đời.</p>
<p>Khi nghĩ rằng, đấy chỉ là sai lầm nhất thời do cô ấy “u<em>ống rượu say trong<br />
một lần đi liên hoan cùng cơ quan</em>” nên tôi đã tha thứ. Và tôi cũng quyết<br />
định cho cô ấy thêm một cơ hội nữa, cũng như để tình yêu của mình vượt qua một<br />
lần thử thách khó khăn trong đời.</p>
<p>Thế nhưng, chưa đầy hai tháng sau thì tôi lại tìm thấy sổ phá thai của cô ấy<br />
một lần nữa. Khi tôi hỏi, “<em>Tại sao lại có cái này?”</em> thì cô ấy bảo,<br />
<em>“Đó là con anh!”</em>. Nhưng tôi không tin vì thật ra, tôi và cô ấy mới quan<br />
hệ lại với nhau cách đó 20 ngày… nhưng cái thai theo siêu âm của bác sĩ thì đã<br />
được 5 tuần. Tôi bảo <em>“Vô lý</em>” thì cô ấy lại biện minh, “<em>Do cái thai<br />
trong bụng lớn nhanh quá nên bác sĩ siêu âm bảo 5 tuần. Nếu anh không tin thì đi<br />
gặp bác sĩ mà hỏi”.</em></p>
<p>Giờ đây, tôi rất đau khổ và bối rối… Tôi không biết phải làm sao và quyết<br />
định như thế nào nữa? Chung sống với nhau 2 năm như vợ chồng&#8230; vậy mà không ngờ<br />
cô ấy lại lừa dối và phản bội tôi nhiều lần như vậy?</p>
<p>Thật tình bây giờ… tôi thấy lòng mình rất đau!</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/em-trot-lo-trong-mot-lan-uong-say-366.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời thú tội của hai kẻ &#8220;lạc đường&#8221;</title>
		<link>http://www.khampha360.com/loi-thu-toi-cua-hai-ke-lac-duong-347.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/loi-thu-toi-cua-hai-ke-lac-duong-347.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 01:24:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[bao]]></category>
		<category><![CDATA[chuyen tinh yeu]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[ke thu ba]]></category>
		<category><![CDATA[Lời thú tội của hai kẻ "lạc đường"]]></category>
		<category><![CDATA[moi tinh dau]]></category>
		<category><![CDATA[tinh yeu nu gioi]]></category>
		<category><![CDATA[yeu thuong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=347</guid>
		<description><![CDATA[Anh im lặng không nói gì, người thứ ba ngồi khóc như một đứa trẻ, còn tôi thì thẫn thờ, lắng nghe tất cả những lời thú tội của hai kẻ “lạc đường” ấy. Tôi biết có một ngày, cả ba chúng tôi sẽ gặp nhau để làm rõ mọi chuyện nhưng dường như cuộc... <a href="http://www.khampha360.com/loi-thu-toi-cua-hai-ke-lac-duong-347.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Anh im lặng không nói gì, người thứ ba ngồi khóc như một đứa trẻ, còn tôi thì<br />
thẫn thờ, lắng nghe tất cả những lời thú tội của hai kẻ “lạc đường” ấy.</p>
<p>Tôi biết có một ngày, cả ba chúng tôi sẽ gặp nhau để làm rõ mọi chuyện nhưng<br />
dường như cuộc gặp gỡ ấy không đơn giản như những gì tôi nghĩ&#8230;</p>
<p>Tôi, anh và <strong>người thứ ba</strong> đang ngồi đối mặt với nhau… lúc đó,<br />
không còn sự giận dỗi, hờn ghen, thù hằn mà chúng tôi đã nói chuyện với nhau như<br />
những người quen. Anh im lặng không nói gì, <em>người thứ ba</em> thì ngồi khóc<br />
như một đứa trẻ, còn tôi thì thẫn thờ, lắng nghe tất cả những lời thú tội của<br />
hai kẻ “lạc đường” ấy.</p>
<p>Chúng tôi đều biết đến sự tồn tại của nhau nhưng mỗi người có một suy nghĩ<br />
riêng mà không ai có thể hiểu được. Anh thì quá tham lam, không chịu buông tay<br />
với người nào, kẻ thứ ba thì yêu cuồng yêu dại và bất chấp tất cả dù biết rằng,<br />
giữa tôi và anh đã có một sự gắn kết rất thân thuộc, còn tôi… tôi không yêu anh<br />
nhiều như cô ta nhưng tôi luôn có sự ghen ghét và ích kỉ. Tôi có thể xa anh bất<br />
cứ lúc nào tôi muốn… nhưng tôi ghét vì cô ta đẹp hơn tôi, trẻ hơn tôi và ngoại<br />
hình cũng ăn đứt cả tôi.</p>
<p><img src="http://img-hcm.24hstatic.com:8008/upload/news/2011-10-05/1317806746-ke-thu-ba-1.jpg" alt="Lời thú tội của hai kẻ &quot;lạc đường&quot;, Bạn trẻ - Cuộc sống, ke thu ba, tinh yeu nu gioi, bao, chuyen tinh yeu, moi tinh dau, yeu thuong, hanh phuc" width="500" height="332" /></p>
<p>Tôi không<br />
đẹp, không xinh, không sắc sảo nhưng tôi không lùi bước khi đứng trước những thử<br />
thách&#8230; (Ảnh minh họa)</p>
<p>Cái tôi đang muốn không phải là có được anh mà là sự chiến thắng của kẻ yếu<br />
thế hơn. Tôi muốn chứng minh cho cô ta biết rằng, chưa hẳn vẻ đẹp bề ngoài sẽ<br />
chiến thắng hoặc cô ta có thể dùng nó để giật được những thứ ở trên tay người<br />
khác…</p>
<p>Tôi chưa bao giờ có hành động nào xúc phạm cô ta, ngoài những lời phân tích<br />
và đôi khi khá nặng nề… nhưng tôi chắc những gì cô ta nhận được từ tôi quá nhẹ<br />
nhàng so với những gì tôi đã nhận được từ cô ta và anh.</p>
<p>Theo những gì tôi cảm nhận được thì anh không yêu cô ta… nhưng anh muốn thoát<br />
khỏi một cô gái có tính cách còn trẻ con, nông nổi, chưa biết được tình yêu là<br />
gì, chỉ biết làm theo những suy nghĩ cuồng dại mà cô ta cho rằng, làm theo lời<br />
trái tim mách bảo thì thật khó đối với anh.</p>
<p>Tôi, dù biết chấp nhận tha thứ cho anh là tôi sẽ lao vào bể khổ… nhưng cái<br />
tôi của bản thân mình lại lớn hơn rất nhiều so với những gì tôi lo sợ. Tôi không<br />
muốn buông ta anh để trở thành kẻ thua cuộc… nhưng tôi đang đứng giữa sự mạo<br />
hiểm, hạnh phúc hay sự chiến thắng?</p>
<p>Nếu tôi chiến thắng, tôi sẽ bước vào cuộc đời anh, một người nghèo cả vật<br />
chất lẫn tình yêu, một gia đình không chấp nhận sự tồn tại của một cô con dâu<br />
nhỏ nhắn như tôi… nhưng tôi không muốn mình thua cuộc, tôi sẽ chiến đấu cho đến<br />
lúc biết mình cầm chắc phần thắng thì khi đó tôi mới thấy thỏa mãn…</p>
<p>Có ai đó cho rằng tôi thật dại dột… nhưng tôi rất căm ghét những kẻ chỉ dựa<br />
vào sức đẹp sẵn có để có thể mồi chài, phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác.<br />
Tôi không đẹp, không xinh, không sắc sảo nhưng tôi không lùi bước khi đứng trước<br />
những thử thách.</p>
<p>Hiện tại, tôi đang đấu tranh để giành lấy tình yêu của mình và vẫn sẽ tự tin<br />
bước tiếp để đạt được những gì bản thân mình đang khát khao.</p>
<p>Theo Dạ Hương (24H.COM.VN)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/loi-thu-toi-cua-hai-ke-lac-duong-347.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Vắng chồng em đi&#8230; ngoại tình</title>
		<link>http://www.khampha360.com/vang-chong-em-di-ngoai-tinh-335.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/vang-chong-em-di-ngoai-tinh-335.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Oct 2011 01:16:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[giới tính]]></category>
		<category><![CDATA[Ngoai tinh]]></category>
		<category><![CDATA[người thứ 3]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Vắng chồng em đi... ngoại tình]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=335</guid>
		<description><![CDATA[Giờ đây  Hạnh lại mang thai. Đứa con trong bụng là của ai? Hạnh không tin vào mắt  mình nữa, cô còn nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Cô ngất đi rồi lại tỉnh. Chồng Hạnh làm nghề lái tàu, cái nghề mà  phải bôn ba, lênh đênh  khắp nơi trên biển. Ngày lấy nhau,... <a href="http://www.khampha360.com/vang-chong-em-di-ngoai-tinh-335.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Giờ đây  Hạnh lại mang thai. Đứa con trong bụng là của ai? Hạnh không tin vào mắt  mình nữa, cô còn nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Cô ngất đi rồi lại tỉnh.<br />
Chồng Hạnh làm nghề lái tàu, cái nghề mà  phải bôn ba, lênh đênh  khắp nơi trên biển. Ngày lấy nhau, hai người đã  đặt niềm tin sắt đá, Hạnh chờ người yêu suốt 3 năm trời, không chơi bời,  không giao du để khỏi mang tiếng với hàng xóm láng giềng và tránh những  điều tiếng. Biết người yêu ngoan ngoãn nên anh mừng ra mặt và chỉ mau  mau chóng chóng về lấy vợ, vì lo Hạnh phải mong nhớ.</p>
<p>Khi lấy được chồng, Hạnh mừng vui khôn xiết. Một phần vì yêu anh nhưng  phần nhiều lại vì nhà chồng Hạnh  bề thế, hơn nữa, cái nghề thủy thủ,  lái tàu Đông Nam Á rất có tương lai lại lắm tiền. Ấy là lý do mà cô kiên  trì đợi chờ anh như thế.</p>
<p>Thế mới nói đàn ông luôn sợ phụ nữ  vì trong  bất kì điều gì cũng có sự toan tính, kể cả vẻ ngoài hiền lành, nhu mỳ,  sự thủy chung chờ đợi kia của Hạnh cũng là có mục đích. Chính Hạnh đã  phỡ đi hình tượng của những người con gái đẹp khác, thật sự thủy chung  khác trong lòng đàn ông.</p>
<div align="center"><span style="color: #0000ff;"><em><a href="http://www.eva.vn/upload/3-2011/images/2011-09-10/1315672030-vangchongemdingoaitinh-tam-eva1.jpg" rel="lytebox[761359]"><img src="http://www.eva.vn/upload/3-2011/images/2011-09-10/1315672030-vangchongemdingoaitinh-tam-eva1.jpg" alt="" border="0" /></a><br />
Rồi Hạnh lao vào các cuộc tình thâu đêm với các anh chàng đồng nghiệp và  những người mê mẩn chuyện hèn họ chớp nhoáng. (ảnh minh họa)</em></span></div>
<p>Hàng tháng chồng của Hạnh gửi về một số  tiền lớn. Cô tha hồ mà tiêu sài vả lại anh đi biển cũng chẳng mấy khi  vào bờ, có vào thì cũng tranh thủ xem có gì đẹp ở các nước rồi mua về  cho vợ. Thế là Hạnh lại càng được thể tha hồ lao vào chơi bời, mua sắm  và làm đẹp. Được cái nhà Hạnh ở riêng nên cả cái nhà to đùng ấy do cô  quản lý. Bạn bè tha hồ mà đến nhậu nhẹt, hát hò, nhảy múa thông đêm suốt  sáng. Có ai nói thì Hạnh lại biên minh rằng, cô làm thế để tự tạo niềm  vui khi chồng đi xa, ra ngoài sợ bị cám dỗ, sa ngã. Đó cũng là lý do  đáng nghe.</p>
<p>Thi thoảng cô lại mang cho  chồng nhiều quà và ít tiền để  tiêu pha.  Ấy vậy nên bà cũng yên lòng vì cô con dâu biết nghĩ nhưng bà không thể  biết rằng, con trai mình làm lắm tiền đến cỡ nào. Bao nhiêu năm nay,  tiền gửi về, Hạnh cầm hết, có cho bố  được đồng nào thì cũng chẳng  bằng một chút xíu cô bỏ ra để tụ tập.</p>
<p>Còn  đẻ của Hạnh thì khỏi phải nói. Cô gửi tiền về cho gia đình sửa  sang, mua sắm đủ thứ. Ai cũng nói nhà này có anh con rể có phúc nhưng  nào ai biết, con rể nhà họ như thế nào. Chỉ có cô con gái tự tay vận  động, tự tay quyết mọi việc không cần đến chồng.</p>
<p>Rồi Hạnh lao vào các cuộc tình thâu đêm với các anh chàng đồng nghiệp và  những người mê mẩn chuyện hèn họ chớp nhoáng. Chẳng mấy chốc Hạnh mang  thai, cái thai cứ to lên thì cô lại đi phá. Sức cùng lực kiệt Hạnh gầy  và già đi trong thấy.</p>
<p>Lần ấy, chồng Hạnh về. Anh thấy vợ có biểu hiện sức khỏe yếu nên ra sức  chăm sóc, quan tâm. Chỉ về được có một tháng nên thời gian anh dành hết  cho vợ. Biết vợ vung tay quá trán nhưng anh cũng không phàn nàn hay kêu  than, cũng coi như đó là số tiền bù đắp lại khi anh xa nhà. Hạnh lấy làm  mừng lắm.</p>
<p>Ngày chồng Hạnh đi, Hạnh lại lao vào chơi bời và kết quả là cô lại mang  thai. Đứa con trong bụng đã được gần 1 tháng thì cô báo tin cho chồng  biết. Chồng Hạnh không phản ứng gì quá vui mừng nhưng tháng sau đó anh  về thăm vợ. Hạnh mừng khôn xiết vì nghĩ rằng, chồng sẽ tin tưởng mình,  sẽ yêu thương mình hơn khi biết cô mang thai. Nhưng sự thật trớ trêu.  Trước mắt Hạnh như tối sầm lại khi chồng cô đưa ra tờ giấy của bệnh viện  chứng minh rằng, anh không thể có con và vô sinh vĩnh viễn, không thể  chữa được. Hạnh có biết đâu rằng, những thàng ngày lênh đênh trên biển  cũng là tháng ngày anh tìm thuốc, tìm thầy để chữa trị.</p>
<div align="center"><span style="color: #0000ff;"><em><a href="http://www.eva.vn/upload/3-2011/images/2011-09-10/1315672128-2.jpg" rel="lytebox[761359]"><img src="http://www.eva.vn/upload/3-2011/images/2011-09-10/1315672128-2.jpg" alt="" border="0" /></a><br />
Ngày chồng Hạnh đi, Hạnh lại lao vào chơi bời và kết quả là cô lại mang  thai. Đứa con trong bụng đã được gần 1 tháng thì cô báo tin cho chồng  biết. (ảnh minh họa)</em></span></div>
<p>Giờ đây Hạnh lại mang thai. Đứa con trong  bụng là của ai? Hạnh không tin vào mắt mình nữa, cô còn nghĩ đó chỉ là  giấc mơ. Cô ngất đi rồi lại tỉnh.</p>
<p>Khi tỉnh dậy ,Hạnh đã nằm trên giường bệnh, còn chồng Hạnh vẫn ngồi đó.  Anh chua chát không biết làm gì, nên giữ hay hủy đứa con ấy. Phải chg  đó là oan nghiệt? Đằng nào cũng không thể sinh được con nữa, liệu anh có  nên giữ lại đứa con của kẻ dưng để nuôi, coi như con mình. Anh chỉ sợ  vợ anh sau này sẽ phản bội anh, nuôi con của hắn và mang tiền của anh đi  cho người tình.</p>
<p>Chồng Hạnh khóa hết tài khoản đã từng đưa cho vợ. Hàng tháng anh chỉ gửi  vào trong tài khoản của vợ mấy triệu để cô có thể chi tiêu gia đình,  chăm sóc thai nhi. Cô phải đẻ đứa con ấy ra, phải nuôi nó khôn lớn vì  anh tin rằng, có con cô sẽ có trách nhiệm hơn, ít ra là trách nhiệm của  một người . Còn sau này, cuộc sống thế nào anh cũng không dám nói  trước, nhưng anh sẽ quản vợ, sẽ để cho vợ thấy sống bên anh và ân hận,  mà lỗi lầm!</p>
<p><!-- forum using plugin: "View more threads same category" of chiplove.9xpro --></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/vang-chong-em-di-ngoai-tinh-335.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cánh đồng vàng</title>
		<link>http://www.khampha360.com/canh-dong-vang-295.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/canh-dong-vang-295.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Oct 2011 15:33:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
		<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Cánh đồng vàng]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[lối sống]]></category>
		<category><![CDATA[Ngoai tinh]]></category>
		<category><![CDATA[người thứ 3]]></category>
		<category><![CDATA[phụ nữ]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[đàn bà]]></category>
		<category><![CDATA[đàn ông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=295</guid>
		<description><![CDATA[Tôi trở về nhà vào một chiều nắng sóng sánh, khi những thảm lúa trên cánh đồng quê gọi chim én về. Ngửa mặt lên bầu trời xanh thẳm thấy ngợp những cánh diều no gió. Những đứa nhỏ chăn trâu ríu rít: “Chị về… rồi… rồi&#8230;! chúng mày ơi&#8230;” &#160; Xa xa, bố gánh... <a href="http://www.khampha360.com/canh-dong-vang-295.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tôi trở về nhà vào một chiều nắng sóng sánh, khi những thảm lúa trên cánh đồng quê gọi chim én về. Ngửa mặt lên bầu trời xanh thẳm thấy ngợp những cánh diều no gió.</p>
<p>Những đứa nhỏ chăn trâu ríu rít: “Chị về… rồi… rồi&#8230;! chúng mày ơi&#8230;”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Xa xa, bố gánh lúa trên vai mồ hôi từng giọt. Đi giữa màu vàng của lúa, bố như nhọc nhằn gánh cả cánh đồng mà nụ cười vẫn rạng rỡ. Bất chợt vứt cả hành lý, hai tay đứng lên nhảy múa, tôi gọi to:</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>- Bố&#8230;! Con đã về!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đứng ở triền đê vẫn thấy bố đưa tay lên gạt nước mắt. Cả cánh đồng vàng ươm cứ đung đưa reo hò dưới nắng. Mùi lúa chín ngọt ngào thoang thoảng, thấy lòng nhẹ nhàng phơi phới.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không biết vì sao mỗi vụ mùa quê tôi nắng lại vàng đến thế, cứ như được rắc một lớp mật ong, vừa vàng, vừa ngọt đượm. Từng hạt lúa no căng, vàng óng im lìm dưới nắng. Dường như có một sức mạnh kéo cả bông rủ xuống cứ nhè nhè đung đưa theo từng đợt gió.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mùa gặt thường gợi cho tôi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào ấu thơ cùng tụi trẻ con trong xóm đi bắt muồm muỗm béo ngậy về nướng ăn no say mà vẫn cứ thèm mãi không thôi. Mỗi lần bắt được vài con, tôi thường nướng và mang cho bố mẹ trước chứ không ăn một mình như những đứa khác. Lúc ấy mẹ lại ôm tôi vào lòng xuýt xoa khen. Quả thật không còn gì vui hơn!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Những buổi trưa được giao nhiệm vụ trông thóc, tôi cứ lừa lúc bố mẹ nghỉ trưa trốn đi nhặt muồm muỗm. Để rồi, những cơn mưa về bất chợt xoay xở không nổi. Khi về nhà đã thấy thóc ướt đầm. Mẹ hối hả dậy, tóc dài chấm gót chưa kịp túm lại ướt đầm đìa cùng mẻ thóc&#8230; Với mẹ, từng hạt thóc có ý nghĩa mãnh liệt hơn giá trị vật chất. Không biết đã qua bao nhiêu mùa gặt, mẹ không được chợp mắt về trưa nữa?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mùa gặt, trên các ngả đường rơm rải đầy. Bước trên con đường nào tôi cũng có cảm giác có cái gì đó ran rát cọ vào đôi bàn chân. Nhưng mùi rơm thì thật dễ chịu, cứ nhẹ nhàng, quyến luyến mãi không thôi. Nếu ai sinh ra và lớn lên ở những miền quê trải đầy rơm thì chắc chắn không bao giờ quên nổi thứ mùi hương dịu ngọt ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mỗi mùa gặt, loa phát thanh quê tôi lại hoạt động sớm hơn và nghỉ ngơi muộn hơn. Những bài hát ngợi ca cánh đồng, ngợi ca bông lúa vàng được phát đi phát lại qua mỗi mùa. Nghe mãi, nghe mãi mà không sao chán nổi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trải qua bao nắng mưa, bao biến cố của cuộc  đời, cánh đồng vàng quê tôi vẫn trải dài bất tận. Nhiều lần bước qua những mảnh đất khác, tôi cứ ngỡ cánh đồng quê mình đã trải đến tận đó, cũng sóng sánh và ngạt ngào hương thơm.</p>
<p>Kim Oanh</p>
<p>Theo  dân trí</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/canh-dong-vang-295.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trái tim đàn bà</title>
		<link>http://www.khampha360.com/trai-tim-dan-ba-292.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/trai-tim-dan-ba-292.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Oct 2011 15:28:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[lối sống]]></category>
		<category><![CDATA[tình yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Trái tim đàn bà]]></category>
		<category><![CDATA[đàn bà]]></category>
		<category><![CDATA[đàn ông]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=292</guid>
		<description><![CDATA[Đã 2 giờ đêm mà cô vẫn chưa ngủ được. Mắt mơ màng và tai vẫn thức chỉ để nghe thấy tiếng máy nổ quen thuộc từ chiếc xe của chồng là choàng dậy mở cửa. 1 tuần nay anh không về nhà vào mỗi đêm nữa. Cô cũng không dám trách mắng gì anh... <a href="http://www.khampha360.com/trai-tim-dan-ba-292.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đã 2 giờ đêm mà cô vẫn chưa ngủ được. Mắt mơ màng và tai vẫn thức chỉ để nghe thấy tiếng máy nổ quen thuộc từ chiếc xe của chồng là choàng dậy mở cửa.</p>
<p>1 tuần nay anh không về nhà vào mỗi đêm nữa. Cô cũng không dám trách mắng gì anh vì cô vẫn nghĩ: “Lỗi là ở mình”. Có thể cô đã không làm tròn trách nhiệm của một người vợ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người ta bảo: trái tim người phụ nữ nắm giữ một sức mạnh vô biên. Thế nên cô vẫn dại khờ nghĩ rằng: Chỉ tình yêu chân thành là đủ&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Anh sinh ra từ mảnh đất nghèo xác xơ, đầy nắng và gió. Anh chưa từng một lần được gọi tiếng “ba”. Anh phải làm lụng từ nhỏ và thấm thía nỗi nhọc nhằn của sự nghèo khó. Mảnh đất cằn cỗi và khắc nghiệt đã nuôi dưỡng quyết tâm đổi đời của anh. Nhiều lần anh gục ngã, nhiều lần anh khóc và cần đến một nụ cười, một cái ôm thì cô xuất hiện. Cô không quá chói lóa, kiêu sa nhưng học giỏi và nhân hậu.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Anh yêu cô bởi giọng nói dịu dàng, ánh mắt thân thương. Cô luôn dang rộng vòng tay với những hoàn cảnh cơ cực. Ban đầu, với anh cô thương tình nhiều hơn yêu. Cô thương anh nghèo khó, thương anh xấu xí, thương anh hiếu thảo&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Rồi từ tình thương ấy, cô yêu anh lúc nào không hay. Cô cứ nghĩ rằng: Anh là con người tình nghĩa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đám cưới được tổ chức đơn giản theo ý của cô nhưng vẫn có đủ hoa, nến cho đêm tân hôn đầy lãng mạn. Anh đã nắm lấy bàn tay cô hứa hẹn về một tương lai tươi sáng đầy tình yêu&#8230; Anh bảo: “Hãy tin ở anh”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô vẫn nhớ như in gương mặt anh, giọng nói của anh trong đêm hôm ấy. Nó như đinh ninh rằng: “Tình yêu của anh dành cho cô không bao giờ thay đổi”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô hy sinh bao điều để níu giữ nó, vun đắp cho nó. Hàng ngày cô dậy thật sớm để mua những đồ thật tươi, nấu những món ăn thật ngon cho anh; cô ngủ muộn hơn để nhìn ngắm khuôn mặt thân thương với những đường nét khắc khổ ấy&#8230; Những lần anh ốm, cô luôn túc trực bên cạnh theo dõi từng cử động nhỏ của anh. Cô sợ anh mệt, sợ anh buồn, sợ anh tủi thân, sợ anh nhụt chí&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô yêu anh bằng trái tim của người đàn bà nhân hậu: chỉ biết hy sinh, hy sinh vì tất cả&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc anh học Thạc sĩ cô đã phải lao động cật lực đến sảy thai. Từ sau lần ấy, cô gầy hẳn, nhan sắc tàn tạ hơn và thường xuyên ngất. Những ngày đầu anh cũng lo lắng chăm sóc nhưng dần dà anh cứ nghĩ rằng cô giả vờ yếu đuối để được anh quan tâm nhiều hơn. Rồi anh ngang nhiên bỏ rơi cô để lao vào cuộc phấn đấu cho sự nghiệp. Điệp khúc của anh luôn là: “Anh rất bận. Đừng làm phiền anh”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thế là cô không dám làm phiền anh nữa. Anh đi suốt ngày để mặc mình cô trống trải với căn nhà cũ nát. Nhiều khi không có anh, cô mất cảm giác ăn uống. Cô ngại nói chuyện với tất cả mọi người, ngại di chuyển. Người ta bảo: Cô bị trầm cảm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn anh, anh bảo rằng: “Em có tội hay suy diễn linh tinh. Từ nay không suy nghĩ nữa. Nếu em cứ như thế này chưa biết chừng&#8230;”.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Anh bỏ lửng câu nói ấy và ra đi để mặc cô khóc trong quằn quại, đau đớn. Cô mua sách về đọc nhưng càng đọc càng thấy buồn, càng xem càng thấy mỏi&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Anh lên chức trưởng phòng, cô đã học làm những món ăn nhà hàng để chiêu đã bạn bè anh vậy mà anh không về mà dẫn bạn đi ăn quán&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cô cứ sống lầm lũi và mong chờ ngày anh quay lại cầm tay cô, nói với cô những lời ngọt ngào như trong đêm tân hôn ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hình như trái tim ấy đã quen với câu nói: “Hãy tin anh” để rồi cả đời chờ mong chỉ câu nói ấy mà thôi&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p align="right">Theo PLXH</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/trai-tim-dan-ba-292.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>4 phẩm chất đàn ông mong đợi ở phụ nữ</title>
		<link>http://www.khampha360.com/4-pham-chat-dan-ong-mong-doi-o-phu-nu-289.html</link>
		<comments>http://www.khampha360.com/4-pham-chat-dan-ong-mong-doi-o-phu-nu-289.html#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Oct 2011 15:26:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Skidrock</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
		<category><![CDATA[Tình Yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.khampha360.com/?p=289</guid>
		<description><![CDATA[Đàn ông có thể trăng hoa với rất nhiều phụ nữ. Nhưng để đi đến quyết định quan trọng &#8220;chỉ chọn có 1&#8243; thì họ sẽ muốn người phụ nữ như thế này: 1. Là cô gái tốt &#160; Hẳn rồi, ai cũng mong muốn gặp được người tốt. Nhưng thế nào là một cô... <a href="http://www.khampha360.com/4-pham-chat-dan-ong-mong-doi-o-phu-nu-289.html"> [Continue Reading]</a>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đàn ông có thể trăng hoa với rất nhiều phụ nữ. Nhưng để đi đến quyết định quan trọng &#8220;chỉ chọn có 1&#8243; thì họ sẽ muốn người phụ nữ như thế này:</p>
<div>1. Là cô gái tốt</div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hẳn rồi, ai cũng mong muốn gặp được người tốt. Nhưng thế nào là một cô gái tốt? Định nghĩ đôi khi rất đơn giản, đó có thể là cô gái phù hợp với tiêu chí của bạn: tay hòm chìa khóa tốt cho chồng, giàu đức hy hinh, giàu lòng nhân ái. Cô ấy không nhất thiết phải đẹp tới mức chói lóa nhưng cô ấy biết tôn trọng người đàn ông của mình, thấu hiểu anh ấy, biết chăm chút cho anh ấy mỗi ngày một phong độ hơn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>2. Có thân hình đẹp</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu có anh chàng nào quả quyết với bạn rằng “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, hãy chỉ tin một nửa thôi nhé. Vì thực tế, hầu hết (nếu không muốn nói là tất cả) đàn ông đều bị hấp dẫn bởi một người phụ nữ đẹp, đều đánh giá hình thể là một yếu tố quan trọng khi lựa chọn bạn gái.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Điều này không có nghĩa bạn phải đẹp hoàn hảo như người mẫu hay siêu sao, nhưng chắc chắn là không được phép xấu. Rất may là chẳng có cô gái nào xấu, chỉ có những cô không biết làm đẹp. Bởi thế, đừng để mình rơi vào nhóm phụ nữ tội nghiệp kia. Hãy tập thể dục, có chế độ ăn hợp lý để phát triển hình thể cân đối, da đẹp, tóc đẹp, bạn sẽ lôi cuốn hơn trước đám đàn ông.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>3. Tinh thần độc lập</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đàn ông không thích phụ nữ cứ bám riết lấy họ một cách tuyệt vọng, càng không thích người thiếu tự tin, hay ghen tuông, thích kiểm soát.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có thể bạn sẽ nghĩ ngay “ồ, tôi không phải tuýp phụ nữ này”. Chưa biết được đâu nhé! Có khi nào bạn thấy mình gọi điện cho chàng liên tục giục về ngay, lại còn cằn nhằn, nổi đóa lên vì chàng đi chơi với đám khác, bạn cho rằng chàng thật thiếu quan tâm đến mình… Thế này thì cũng đến mức báo động rồi bạn ạ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>4. Trân trọng đời sống gối chăn</p>
<p>&nbsp;</p>
<div>Người phụ nữ hạnh phúc coi chuyện ái ân là thú vui cuộc sống, và cô ấy biết ơn cuộc sống đã mang đến cho mình thứ khoái cảm đặc biệt này. Cô ấy biết chăm chút cho chuyện vợ chồng mỗi ngày một nồng nàn hơn, cô ấy không coi đó là nghĩa vụ mà chính là một món quà đặc biệt tình yêu đem đến.</div>
<div></div>
<div align="right">Huyền Anh &#8211; Theo dân trí</div>
<div align="right">Theo LVU</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.khampha360.com/4-pham-chat-dan-ong-mong-doi-o-phu-nu-289.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

